Với những người không thể hoà hợp..., tôi là Zlatan!

voi-nhung-nguoi-khong-the-hoa-hop-toi-la-zlatan

“Với tất cả những con người đang cảm thấy mình không được chào đón ở thế giới này, nhưng người cảm thấy mình không thể hòa hợp, những người cảm thấy mình thật khác biệt, bức tượng này sẽ là biểu tượng của họ”, Zlatan Ibrahimovic nói trong buổi lễ khánh thành tượng của anh ở Malmo.

Mới hôm qua nói chuyện với Thăng Fly về quyển “Tôi là Zlatan” thì hôm nay thấy tin này. Với mình, cuốn “Tôi là Zlatan” có ý nghĩa rất đặc biệt. Vì nó là quyển sách đầu tiên của mình, mở ra một chặng đường công việc mới. Nhưng sách ế thấy thương, bán được 3.000 quyển mừng quá không dám in thêm vì sợ ế :))

Nhưng tác phẩm của mình thì mình cứ tự thích thôi. Dưới đây là đoạn cuối cùng trong cuốn hồi ký “Tôi là Zlatan”, đăng lên cho bạn nào quan tâm đọc chơi.

“Trở lại Malmo bao giờ cũng mang đến một cảm giác đặc biệt. Malmo từng là mái ấm của tôi, đấy là nơi những ký ức luôn tìm được đường về. Thời gian ấy còn diễn ra trận đấu giữa Malmo và AC Milan, tức đội bóng cũ và đội bóng hiện tại của tôi.

Mọi người xếp hàng, bất chấp trời mưa, với hy vọng có được tấm vé. Trong cuốn sách này, cũng như trong nhiều năm đã qua tôi luôn nói những điều rác rưởi về Malmo. Tôi không thể quên những gì Hasse Borg và Bengt Madsen đã làm với mình, nhưng tôi yêu CLB này và mãi không thể quên những bước chập chững đầu tiên cùng nó.

Bây giờ, Malmo lại lần nữa chào đón bước chân tôi. Mọi người nhảy nhót và la hét khi thấy tôi, có người đã chờ nhiều tiếng đồng hồ chỉ để thấy tôi. Tôi đã bước chân đến nhiều nơi, nhiều sân vận động có các CĐV gào thét tên mình, nhưng cảm giác chưa bao giờ đặc biệt như lần trở lại Malmo này.

Tôi chợt nhớ lại một bộ phim tài liệu làm về mình mang tên "Blådårar", trong đó tôi mới 18 tuổi và nói về ước mơ của mình khi đang ngồi trên một chuyến xe điện ngầm: một chiếc xe Diablo màu tím.

Lạy Chúa, xe tím, có sến không cơ chứ, nhưng đấy là tất cả ước mơ mà một cậu nhóc 18 tuổi nghĩ ra. Khi ấy chiếc xe tím là cả thế giới với chúng. Nhiều người đã xem và thích bộ phim tài liệu ấy, nên khi đón tôi trở về,một số đã gào lên: "Zlatan, hãy về nhà đi, chúng tôi sẽ tặng anh chiếc xe màu tím".

Tôi mỉm cười, tim rộn lên một niềm vui thân cận. Tôi đã trải qua một đoạn đường dài như câu chuyện thần tiên: một hành trình từ ngôi làng bước ra thế giới. Không lâu trước đó có ai đó đã gửi cho tôi tấm hình: hình của cây cầu Annelunds.

Cây cầu ấy nằm ở biên giới Rosengård , trên đó người ta đã viết một giòng chữ: "Bạn có thể kéo một cậu bé ra khỏi Rosengård , nhưng không thể lấy Rosengård ra khỏi cậu bé". Dưới giòng chữ là tên của người đã nói câu ấy: Zlatan.

Vì thế lần trở về này, tôi quyết phải trở lại chiếc cầu ngày xưa để xem hàng chữ ấy. Cảm giác khi nhìn thấy nó thật tuyệt vời và cây cầu đã trở thành một nơi chốn đặc biệt hơn nữa trong lòng tôi. Cũng ở dưới cây cầu ấy, bố tôi đã bị cướp và bị đánh đến lủng phổi. Dưới cây cầu ấy, trong bóng tối, có một cậu bé chạy về nhà mẹ trong nỗi sợ hãi, cố tìm ánh sáng từ những cột đèn cuối đường hầm.

Tuổi thơ của tôi đó. Đường phố là nơi tôi lớn lên và bây giờ tôi đã quay lại những nơi mình sinh ra trên tư cách là một ngôi sao, một người hùng. Nhưng đấy vẫn là Zlatan, vẫn là cậu bé sợ hãi trong đường hầm ngày nào, vẫn nghĩ mọi chuyện sẽ ổn nếu nó chạy thật nhanh.

Hàng trăm ký ức chợt ùa về. Tôi nhớ bố tôi với chiếc headphone ụp vào tai, như muốn bỏ tất cả những thanh âm cuộc sống, chiếc tủ lạnh trống rỗng và những lon bia chổng chơ, tôi cũng nhớ lần ông ấy vượt hàng dặm đường để vác về nhà một chiếc giường, nhớ ánh mắt quan ngại khi nhìn tôi trên giường bệnh, nhớ mặt người mẹ mệt mỏi trở về sau khi làm mướn cho người ta, nhớ cái ôm siết chặt khi tôi rời Thụy Điển đến Nhật Bản để dự World Cup, nhớ đôi giày đầu tiên mà tôi mua, khi ấy nằm bên cạnh mớ cà chua và rau củ, nhớ những giấc mơ mà trong đó tôi trở thành cầu thủ hay nhất trên đời.

Tôi chợt nghĩ: giấc mơ là đây, là hiện thực này. Và đây là Rosengård, nơi tôi đã khởi đầu cho tất cả. Đường hầm phía trước, từ xa tôi nghe tiếng một chiếc xe lửa chuẩn bị vượt qua, ai đó đang chỉ vào tôi. Một người phụ nữ. Cô ấy muốn chụp chung một tấm hình. Rồi mọi người dần kéo đến đông hơn, vây quanh lấy tôi.

Đấy là câu chuyện thần tiên của tôi, và tôi là Zlatan Ibrahimović!”