Viết cho bạn trẻ hay du lịch: Để "check in" thành công

viet-cho-ban-tre-hay-du-lich-de-check-in-thanh-cong

Quầy lễ tân tại Diamond Dorm Vietnam (3B Tống Duy Tân, Hà Nội).

- Về lịch sự: Bạn nên hiểu như vầy: khi mình vào taxi, nhà hàng, khách sạn … là mình đang vào một địa hạt có chủ quyền; bạn sẽ mua thời gian được phục vụ tại nơi chốn ấy, chứ bạn không có mua cái tài sản ấy. 

Nếu bạn đến nhà người ta bạn cần lịch sự thế nào thì bạn đến những nơi như nhà hàng khách sạn bạn cần lịch sự hơn như thế nữa. Lịch sự là cách bạn tự vệ tốt nhất trong một môi trường "lạ nước lạ cái".

- Sự không hài lòng: chúng ta luôn chờ đợi sự phục vụ từ người khác dựa trên tiêu chuẩn chúng ta đã trải nghiệm trước đây. Ví dụ: 3 sao phải vầy, 5 sao phải kia … đúng là như vậy. Nhưng không phải cái chỗ người ta mở ra, đầu tư hàng triệu triệu đô la chỉ để phục vụ cho mình bạn. 

Trong điều kiện lí tưởng thì phục vụ tối ưu; còn nếu không bạn sẽ phải chờ đợi hoặc dàn xếp lại. Khi có sự cố, tụi minh thường nhanh chóng nắm bắt vấn đề và lượng định xem phải giải quyết nó, chờ đợi nó hay … bỏ nó. Khi đã quyết xong thì tụi mình rất nhởn nhơ thư giãn. 

Tính theo kiểu con buôn thì như vầy: vé máy bay gấp 3 lần phòng khách sạn, tiền xài gấp 2 lần tiền phòng, thời gian của mình thì quí báu vì bỏ việc, bỏ nhà đi chơi; quan trọng là thời gian của cả hai, tức nhân lên gấp đôi. Vậy có nên vì sự cố mà mất vui không? Tất nhiên là không. 

Tụi mình có một cái luật rất đơn giản là: không đổ dầu vào lửa, khi giận mình ngu lắm nên phải có đứa lôi mình ra; cái lợi của một cặp đôi là ở chỗ ấy. Nên nếu một trong hai nổi giận thì đứa còn lại sẽ đứng ra giải quyết vụ việc. 

Khi kéo đứa đang giận ra thì không phải vì bênh người lạ; dễ lắm, chỉ cần đọc câu thần chú hết sức đơn giản :”hey, think-for-me!”. Khi bạn quí thời gian của cả hai, và bạn đồng hành của bạn luôn ở vị trí số 1, bạn không nổi nóng dễ dàng, hay để người khác vô tình hay cố ý hủy hoại sự thoải mái của cả hai. 

- Vẻ bề ngoài: cực kì quan trọng khi bạn đến một nơi như khách sạn, nhà ga. Mặc đồ phô trương, hay mặc cho thoải mái đều ok, nhưng lưu ý mặc đồ thể hiện sự tôn trọng người khác nữa. 

Trước khi upgrade phòng cho khách cũng giống như upgrade hạng ghế ngồi khi đi máy bay. Nhân viên check in sẽ làm những động tác sau: xem lịch sử của khách trong hệ thống, cách ăn mặc của khách ngày hôm đó, và sau cùng là gương mặt, tâm trạng của khách ngay thời điểm check in. 

Trong các thao tác đánh giá này, người ta chú trọng một đặc điểm nổi trội của khách là tính cách “being respectful”. Một người biết tôn trọng người khác thì luôn được đón chào ở bất kì đâu. Biết tôn trọng không phải là khúm núm, không phải là màu mè thể hiện, không phải là cứ lúc nào cũng tỏ ra lịch sự. Biết tôn trọng có khi là một cử chỉ rất nhỏ nhặt như giữ cửa thang máy cho người khác, là khi ngồi sô pha đợi check in thì tém hành lí cho gọn lại. 

Nếu thấy sảnh đầy người thì ngồi 1 đầu sô pha thay vì chỗm chuệ ngay chính giữa. Khi dùng phone hay ghi hình thì cần ý tứ, chỉ có những nơi bình dân người ta mới phải đề bảng cấm cái nọ cái kia; chỗ người ta tôn trọng bạn người ta không đề bảng cấm cái gì hết. Tự mình biết việc nên hay không nên. 

Khi có việc xích mích ở những nơi ăn chơi nhảy múa thì không cần phải bằng chứng, bằng cớ gì hết … bạn chỉ cần nói sơ sơ việc ấy thôi là quản lí co giò chạy. Bạn mà giấu được tên nhân viên khiến bạn phiền lại càng hay. 

Suy cho cùng, bạn cần một dịch vụ tốt hơn chứ không phải truy sát ai đó để rồi lại thấy day dứt về sau. Còn việc làm sao để nâng cấp dịch vụ là của quản lí, người ta trả lương cho một GM gấp chục lần một lao động bình thường trong hotel để anh ta làm cái job ấy, anh ta phải lo!

- Tôn trọng nhau khi đi chung với người khác: hotel sợ nhất là một nhóm bạn đi chung mà xích mích, hay một cặp đôi đang giận dỗi nhau. Nhân viên rất sợ, vì họ bị ám ảnh những hành vi xấu của con người bộc phát khi có khán giả bất đắc dĩ … Cho nên nếu muốn kì nghỉ của mình suôn sẻ, phải luôn team up! 

Nếu muốn nhân viên tôn trọng bạn mình, người yêu, chồng vợ của mình thì chính mình phải tỏ ra tôn trọng người ấy. Hai tụi mình, một cặp hai người đàn ông travel nhưng chưa bao giờ bị kì thị hay thiếu tôn trọng (ngược lại, hay được ưu tiên!). Vì tụi mình luôn hướng dẫn người khác tôn trọng hay chú ý partner của mình khi cần thiết phải làm vậy. Nhỏ nhẹ hợp lí chứ chả phải đao to búa lớn gì đâu. 

Ví dụ khi ở Nha Trang, đồng chí kia đang check in ở counter thì được mời nước uống, mình ngồi sofa nên bị “quên”! Đồng chí kia liếc qua thấy mình ngồi cheo leo bèn gọi bạn phục vụ khi nãy: "nhờ em mang cho anh kia ly nước giống vầy; anh ấy thích chanh dây lắm, nếu em có khăn lạnh thì càng tốt!”. Thế là nhân viên nhanh chóng, nhiệt tình phục vụ mình.… Mình biết bạn phục vụ đang nghĩ gì, bản cứ cười cười, mình cũng cười cười ...nhưng nghĩ gì thì nghĩ, luật chơi em đã thuộc; em chơi - anh theo! 

- Nhân viên lễ tân: mình từng làm khách sạn nên mình biết. Một nhân viên lễ tân có kinh nghiệm thì chỉ cần nhìn 2 con ruồi bay qua cửa sẽ biết ngay còn nào đực, con nào cái và thậm chí 2 con ấy có giấy kết hôn không và cái đồng hồ trên tay ruồi cái là tài sản tự thân hay tài sản do hoạt động tự thân … cho nên nhân viên khách sạn sợ nhất là khách làm màu! 

Nếu bạn có thể ở một hotel sang trọng vì bạn có nhan sắc! Ờ thì bạn cứ thoải mái kí bill, lịch sự khi yêu cầu, và nhã nhặn khi giao tiếp. Không ai rảnh để đánh giá bạn. Họ chỉ đánh giá khi bạn cứ lao lên buộc họ phải đánh giá thôi. 

Môi trường hotel mỗi ngày hàng trăm cá tính khác nhau, sang hèn đồng bóng, lãng tử, trầm tư khác nhau … người ta chỉ nhớ những câu nói ân cần, ánh mắt tươi vui, sự hóm hỉnh hài hước và tính cách biết tôn trọng mà thôi. 

- Tiền: Nếu bạn nghĩ rằng vào những khách sạn xa hoa cứ sai người ta như con rồi tip người ta thiệt nhiều để làm ông hoàng, bà chúa một đêm thì sai lầm lớn! Có một thứ con người mình học rất nhanh, đó là học làm sang. Sang thiệt sự chứ không phải sang chảnh. 

Những người làm việc cho khách sạn đẳng cấp họ sẽ quan sát và xử thế như những khách hàng sang xịn của họ. Nhân viên lâu năm trong hotel có lifestyle rất thú vị và có đẳng cấp riêng. Khi họ nghỉ dưỡng họ được tạo điều kiện làm khách trong hệ thống hotel của họ y như bạn vậy; chớ coi thường họ. 

Thông thường, tiền tip đã có “giá làng” ở mỗi nơi, bạn cứ làm y như thế là tốt rồi; phần còn lại là thái độ của bạn sẽ quyết định chất lượng kì nghỉ của bạn.