Tốt thôi chưa đủ, phải tốt đúng cách!

tot-thoi-chua-du-phai-tot-dung-cach

Hình chụp từ rất nhiều chuyến đi Ấn, bên đó dân người ta nghèo lắm.

Cứ mỗi năm, mùa Vu Lan, mùa Trung thu tới thì mọi người bắt đầu rục rịch đi làm từ thiện. Anh chị em í ới nhau người có tiền góp tiền, người có sức góp sức để mang niềm vui tới cho người khó khăn hơn mình. Thật là đáng quý. Năm nay mình bận quá, chưa kịp làm gì nên ngồi biên vài dòng gọi là “góp trí”.

Giúp đỡ người khác là một nghĩa cử cao đẹp, nhưng có mấy ai hiểu cho tường tận để đừng làm sai. Vì đâu phải cứ muốn giúp là giúp, cứ mang tiền đến cho là được. Nếu giúp không đúng, ta sẽ gây hại cả cho người khác lẫn bản thân mình. Có mấy câu chuyện mình nghe được nên kể lại cho mọi người đọc chơi nghe!

1. Làm từ thiện

Có một anh Việt Kiều về quê thăm gia đình. Thấy họ hàng nghèo khó quá, ảnh không cầm lòng được nên lấy tiền cho người một ít. Lần nào ảnh về cũng cho tiền mà họ hàng thì cứ nghèo hoài. Ảnh nghĩ hổng lẽ mình cho tiền tới già sao? Nên ảnh ngồi xuống động não một chút. 

Lần tới ảnh về, ảnh quyết định ra chợ mua cho chị Bảy bộ bàn ghế để trước hành lang nhà, đầu tư cho chị bộ nồi nêu xoong chảo, chén dĩa và cấp luôn 1 số vốn cho chị bán bún riêu. Còn anh Bảy chồng chị thay vì hàng ngày xách đít ra quán cà phê ngồi chém gió chuyện Donald Trumph tuốt ở bển thì anh đi mua cho bộ đồ nghề vá xe để ra đầu xóm hành nghề. Còn mấy bà dì hay quánh bài tứ xắc thì đầu tư cho bán nước kế quán bún của chị Bảy luôn. Nữa năm sau anh quay về, thấy gia đình làm ăn xôm tụ có đồng ra đồng vô, hok còn xin tiền ảnh nữa.

Chuyện thứ hai là tui có người cô năm nay trên 80 rồi, nổi tiếng làm từ thiện tới giờ tui mới biết. Lần trước nhóm Hiệp sĩ đường phố có mấy anh không may qua đời lúc làm nhiệm vụ, cô tui phát tâm giúp đỡ sẽ nuôi 1 người con của các anh cho ăn học tới hết đại học luôn. Mà cách của cô là vầy, cô nói với gia đình là mỗi tháng hoặc định kỳ mấy tháng cũng được, chi phí ăn học của đứa nhỏ bao nhiêu, gom hoá đơn học phí các thứ tới nhà đưa cho cô rồi lãnh tiền lại. Mà gia đình hỏng chịu, biểu cô là thôi cô đưa luôn một cục tiền đi. Cô thấy không được nên từ chối. Vì không phải cô không đủ tiền, mà đưa một cục tiền cho gia đình như vậy, chắc gì đứa nhỏ đó được nuôi ăn học tới thành tài. Lúc đó tấm lòng của mình tuy có nhưng mà nữa đường gãy gánh do mình không có theo sát được. Rồi người lớn lấy cục tiền đi cờ bạc này kia, có phải là hại không?

Giúp người khác mình phải hội đủ ba chữ là “bi”, “trí” và “dũng”. "Bi" là lòng thương người, hành động của mình xuất phát từ tình thương thì nó mới có ý nghĩa. “Trí” là trí tuệ, mình phải phán đoán một cách sáng suốt coi cách mình làm vậy đúng chưa, có vô tình làm hại người ta không. Đôi khi cứ cho tiền làm người ta ỉ lại không làm việc thì đó là gây hại chứ không phải giúp. Giúp là “cho cần câu chứ không cho con cá”. Còn “Dũng” là lòng dũng cảm, theo sát cho tới khi hành động giúp của mình có được kết quả tốt mới thôi. Cô tui theo sát, quyết không đưa một cục tiền  cho gia đình mà tự tay nuôi đứa nhỏ đi học. Thương thiệt!

2. Phóng sanh

Năm ngoái mình đi ra sông Hằng cùng đoàn hành hương Việt Nam lập đàng cúng vong linh ngoài đó. Thuyền của đoàn vừa ra sông là có ba bốn anh người Ấn bám theo, tay cầm thau cá, lồng chim, nói tiếng Việt luôn, gạ khách mua để phóng sinh. Bao đời nay người Ấn theo đạo Hindu có biết phóng sinh đâu, nhưng dân Việt qua đó nhiều quá, lần nào qua cũng phóng sinh cá, chim nên người ta thấy vậy đi bắt cá, chim bán lại. Nhìn mấy con chim lờ đờ thấy thương. Anh trưởng đoàn dặn là nhất quyết không mua để họ không còn lý do bắt cá chim nữa, vì phóng sanh như vậy là tội lắm.

Phóng sanh là giúp đỡ, phóng thích những sinh linh sắp bị giết, để cho chúng có cơ hội được sống. Công đức đó lớn lắm. Thường người phóng sanh sẽ âm thầm đi mua cá, hay chim ở một vùng hay khu chợ nào đó, rồi mang đi chỗ vắng người, không ai biết để thả. Chớ để bọn bán cá biết được, nó đi theo mang chích điện, vừa thả xong nó dớt điện một phát cũng như không. 

Còn người Việt mình, vô chùa, mua chim mua cá, thả xong rồi người ta lại bắt nó bán tiếp. Cứ xào qua xào lại bao nhiêu lượt, tội con chim con cá. Mình cứ nghĩ “Ừ tui thả xong rồi đó nghe, là tui có phước nghe. Chuyện còn lại ai bắt tụi nó thì tui vô can nghe!” Vậy là làm phước chưa tới, dễ bị “phước” quật! Đó là tiếp tay cho bọn hành hạ động vật chứ không phải phóng sanh!

Trước khi nghĩ tới chuyện giúp người, mình coi lại gia đình mình đã yên chưa. Vì đôi khi mãi lo việc ngoài mà nhà hông đủ ăn thì có ngày mình sẽ trở thành người chìa tay cần được xã hội giúp, lúc đó lại là gánh nặng cho xã hội thì không nên. Sau đó, khi giúp người thì luôn nhớ cái triology là “Bi, Trí, Dũng”. Còn câu cuối cùng là câu quote bất hủ của Phú Sát Dung Âm trong Diên Hy Công Lược: 

“Thiện mà muốn người thấy không phải là thiện thật”. Mình làm gì, mình biết, lòng mình an vui thanh thản, là được rồi!