[Tâm sự của một người Nhật] Lý do tôi ghét Việt Nam (phần cuối)

tam-su-cua-mot-nguoi-nhat-ly-do-toi-ghet-viet-nam-5

Hình ảnh đẹp về vùng Đồng bằng sông Cửu Long của Việt Nam - Ảnh: Nghia Le Huu

>> Phần 1:[Tâm sự của một người Nhật] Lý do tôi ghét Việt Nam (1)

>> Phần 2: [Tâm sự của một người Nhật] Lý do tôi ghét Việt Nam (2)

>> Phần 3: [Tâm sự của một người Nhật] Lý do tôi ghét Việt Nam (3)

>> Phần 4: [Tâm sự của một người Nhật] Lý do tôi ghét Việt Nam (4)

Tôi không muốn đến Việt Nam lần thứ hai. Tôi sẽ không đi Việt Nam lần thứ hai.

Tôi thề trong tim như vậy, tôi cảm ơn ông B, trao đổi địa chỉ rồi rur rútrong phòng chờ đến sát giờ checkout. Tôi không đi đâu cũngk không đi mua quà mà ngủ ngay trên giường.

Vào lúc checkout chợt nhớ đến chiếc áo sơ mi bỏ quên trên phòng tôi liền quay lên nhưng nó đã bị ai đó lấy mất.

Đến lúc cuối cùng mà cũng… Sẽ không đến lần hai đâu, đồ ngu! Tôi vừa lầm bầm như thế vừa hướng ra phi trường.

Tôi sẽ không bao giờ quên chuyến đi 4 ngày 2 đêm tháng 12 năm 1997 ở thành phố Hồ Chí Minh.

Kể từ đó đã 10 năm…

Cả ý nghĩ căm ghét du lịch Việt Nam cùng sự việc xảy ra với người đạp xích lô đáng ghét đã được thanh tẩy trong dòng chảy của thời gian, tôi, người đã căm ghét Việt nam suốt 10 năm trời giờ đây bắt đầu có ý nghĩ thế nào cũng được.

Gần đây vô tình tôi lại chú ý tới Việt Nam không thể nào cưỡng được.

Vào thời điểm này nghĩ lại thì điều tôi cần phản tỉnh thật nhiều.

Tôi thật xấu khi cái gì cũng đổ tại người Việt Nam.

Tôi đã không hề có chút tri thức nào về Việt Nam, tôi cũng không hề có ý nghĩ mong muốn lí giải người Việt Nam. Tôi đã chỉ bị hút hồn bởi Áo dài và khi gặp người Việt Nam thì vênh mặt lên rằng ta đến từ nước Nhật cường quốc kinh tế đây… và thiếu đi sự khiêm tốn.

Tôi đã tự ý mời người đạp xích lô và tự mình sung sướng và tôi phải cảm thấy xấu hổ vì điều đó. Khi đã trở về Nhật tôi nói với người xung quanh rằng tôi ghét Việt Nam, khi được hỏi về du lịch Việt Nam tôi đã nói là nên đi Bangkok rồi khi nghe ai đó nói du lịch Việt Nam rất thú vị thì tôi giả điếc không nghe. Tôi cũng đã ích kỉ tẩy chay hàng Việt Nam…

Tại sao trong 10 năm ròng tôi đã làm những điều ấy với Việt Nam?

Sự thay đổi tâm tính này quả thật phần lớn nhờ vào blog tôi nghĩ vậy.

Vào tháng 4, chị Yakibuta, người sống ở Hồ Chí Minh về nước và đến nhà tôi chơi có mời tôi cà phê Việt Nam.

Mất công người ta mời lại đã lâu không uống cà phê Việt Nam.

“Shit! Thật là ngon!!!”

Đúng vậy, Việt Nam không chỉ là nước có cà phê ngon mà còn là nước có thức ăn ngon!

Khi đọc blog của chị ấy ở Hồ Chí Minh thì cuộc sống ở Việt Nam đã được viết rất sống động mỗi lần đọc là một lần tăng cảm hứng về Việt Nam.

Ngoài chị ấy còn có chị Shikayoshi đang sống rất vui vẻ ở Hồ Chí Minh.

Tôi chỉ có 2 ngày 4 đêm rồi từ bỏ tại sao hai người lại có thế sống vui vẻ như thế với những người Việt Nam vây quanh.

Tôi cảm thấy có hứng thú với Yakibuta và Shikayoshi.

Xung quanh việc gặp gỡ hai người tôi cũng phải cảm ơn chị Boctok.

Tôi muốn một lần quay trở lại Hồ Chí Minh để thử xem sao. Tôi nghĩ như thế từ tận đáy lòng.

Ngoài Hồ Chí Minh thì Việt Nam cón có rất nhiều nơi du lịch nữa. Đến giờ phút này tôi cảm thấy luyến tiếc vì vào thời còn là kẻ ba lô trên vai tôi đã không đến thăm Việt Nam. Cho dù để có được ý nghĩ ấy tôi đã mất đến 10 năm.

Chà! Tôi muốn đến Việt Nam.

あーベトナム行きたい。

(Nguyễn Quốc Vương dịch từ nguồn: http://blogs.yahoo.co.jp/shima_kz/49795620.html)