Review Không gia đình: Gia đình ở ngay cạnh trái tim ta ❤️

review-khong-gia-dinh-gia-dinh-o-ngay-canh-trai-tim-ta

📖  Trước khi các bạn đọc review này, mình sẽ nói trước rằng đây không phải một bài review dưới góc đánh giá của một bộ phim giải trí thông thường như những bài đánh giá các phim trước của mình. Vậy nên số điểm hoặc góc nhận xét sẽ không đánh giá chính xác mức độ hay của bộ phim. Đây là một quyển sách nghệ thuật và tràn đầy kỉ niệm của những anh chị, cô chú thế hệ trước vậy nên mình xin phép không đánh giá 1 số điểm nhất định dành cho bộ phim này.

Vì đơn giản nếu bạn không trải qua tuổi thơ cùng với những trang sách của “Không gia đình” thì cảm nhận của bạn cũng không thể hoàn toàn chính xác được như những anh chị,cô chú thế hệ trước. Giờ thì chào mừng bạn đến với những trang truyện của Hector Malot nào.

📖   Có thể với thế hệ đầu 9x như mình cũng không có nhiều người được lớn lên với những trang truyện của Không gia đình, mà thay vì đó chúng ta phải đi xa hơn về với thời của thế hệ 8x và cha mẹ chúng ta, những người đã từng nói rằng họ thuộc từng dòng, từng chữ của cuốn tiểu thuyết này. 

Mình vẫn thường được nghe mẹ kể về Remi của Không gia đình, về những chú chó trong gánh xiếc của Vitalis, về những cánh đống mênh mông trong trí tưởng tượng của mỗi người lúc bấy giờ. Mình chỉ biết rằng đó là một câu chuyện đầy kỳ thú và có thể coi là tuyệt phẩm của thời bấy giờ. Cho đến tận hôm nay, mình mới được xem và biết về những nhân vật trong lời kể của mẹ.

📖  Không gia đình là một bộ phim của Pháp, nói về cuộc đời của cậu bé Remi khi bị tách rời khỏi gia đình của mình, cậu đã gặp Vitalis một nghệ sĩ đường phố cùng với 2 thành viên là chú chó Capi và chú khỉ Joli-Cœur. Hành trình gian nan của cậu để tìm về với gia đình của mình là nội dung của phim, nhưng điều mà làm mình cảm động lại là sự quan tâm, tình yêu đến từ Gia đình thứ 2 cậu bé Remi, một gia đình mà vẫn mãi nằm trong trái tim cậu và ở bên cậu trong suốt những năm tháng trưởng thành.

📖   Không phải là một kịch bản quá mới, nhưng với một người chưa có cơ hội đọc cuốn sách tuyệt vời này thì mình nghĩ Tuổi thơ của Remi, luôn và mãi là một tuổi thơ đầy sóng gió và đẹp tuyệt vời trong lòng mỗi người đã từng đọc nó. Nếu ở lứa tuổi của mình thì Remi cũng giống như câu chuyện về cậu bé Tam Mao, sẽ có những lúc vui vẻ, hạnh phúc và cũng có những lúc buồn đến chạnh lòng. Mình sẽ không nói nhiều vào phần cốt truyện của phim, vì bộ phim sẽ có giá trị quay lại tuổi thơ nhiều hơn là một bộ phim điện ảnh.

📖   Về phần ánh sáng và hình ảnh thì Không gia đình là một bức tranh tuyệt đẹp, với những khung cảnh rộng và đẹp của một nước Pháp lúc bấy giờ, và điều mình yêu thích nhất chính là cách chọn màu ánh sáng của phim, luôn chia rõ được khung màu cam xanh, luôn được coi là một chuẩn mực trong nhiếp ảnh, với Sắc thái màu và độ cân bằng ánh sáng cực tốt, bộ phim luôn đưa ra được rõ những cảnh quay cô đơn, đáng sợ, hay thậm chí là ánh sáng hi vọng qua màu phim. Ngoài ra còn là cách chuyển cảnh rất tự nhiên và liền mạch.

📖     Không có quá nhiều điều để nói về bộ phim này, nhưng một điều mình chắc chắn rằng những giá trị tình cảm, những bài học về sự tự lập, vươn lên và niềm tin vào cuộc sống trong bộ phim được gửi đến khán giả một cách rõ ràng. Sẽ luôn có những câu nói mà bạn sẽ phải nhớ mãi, như cách mà Vitalis nói về niềm tin của ông đặt vào Remi, hay cái cách Remi gửi lá thư cho mẹ của mình. Rồi còn nhiều, nhiều điều tuyệt vời nữa mà bộ phim mang lại, chắc chắn rằng những giá trị để ôn lại tuổi thơ vẫn là điều tuyệt vời nhất mà Đao diễn Antoine Blossier mang đến cho người xem.

📖  Nhận xét một cách công bằng, Không gia đình KHÔNG phải là một bộ phim giải trí để bạn có thể thấy nó hay và đó là nhận xét thật lòng, nhưng nếu bạn là một người yêu thích nghệ thuật và thực sự muốn tìm hiểu về quyển sách “ Không gia đình” thì hãy đi xem bộ phim này, nó sẽ là một trải nghiệm quý báu cùng với nhiều bài học ý nghĩa về cuộc sống. Bộ phim thích hợp dành cho những người lớn lên cùng những trang sách của Hector Malot.