Nhà tôi đó…

nha-toi-do

Photo: Nicolas Pham

Nhà tôi đó

nấp sau những ngọn gió

và một khu vườn…


Nhà tôi đó, sẵn có bên trong một người thương

áo hôm nào cũng thơm mùi âu yếm

nắng sớm ngoài kia những ngày bộn bề lòng thu xếp

chỉ cần một tiếng cười khúc khích

là đủ xua tan…


Nhà tôi đó, tóc được gội mỗi ngày để hít hà cho hết cả không gian

chén đũa dọn ra đôi lần va vấp

đâu ai giống như ai nên muối mặn thì gừng cay có gì đâu lạ lẫm

một người ngước mắt nhìn lên một người khép mi nhìn xuống thấp

biết phải nói ra những niềm riêng thật chậm

để mà còn cân đo…


Nhà tôi đó, nhiều đêm ngày cửa nẻo thấp thỏm âu lo

khi tiếng giày cởi ra rụt rè sợ một người thức giấc

sao dám tin với phố đông người chật

nên cứ về là muốn làm đứa trẻ con vô tư và thành thật

với cơn đói cùng khoảnh khắc biếng lười…


Nhà tôi đó, lắm lúc buồn lại nghĩ đến ngày rong chơi

mắt chưa bao giờ ngoảnh lại phía sau để nghĩ về điều gì vương vấn 

nhưng con đường mai kia cũng chỉ là con đường hun hút bụi đường xa tít tắp

có nơi nào cho mình bật khóc

vì mình được yêu thương?


Nhà tôi đó, 

có hai con người rất bình thường!