Một lúc nào...

Một lúc nào khi nhìn qua tán lá
Thấy nắng xuyên toả bóng xuống tay mình
Ta chợt ước bên ta giờ có bạn
Hai đứa nhìn bóng nắng lặng thinh.

Một lúc nào khi gió ngoài kia thổi
Mưa rạt rào mù mịt phía chân trời
Ta hé cửa nghe trời đất chuyển
Ước có tiếng bạn cười ở bên hiên.

Một lúc nào ta bỗng nhìn thấy bạn
Ở bên ta, ngay cạnh chỗ ta ngồi
Một lúc nào ta không còn nhớ nữa
Bạn thật gần hay vẫn ở xa xôi?

Ta giờ đây đã quen không có bạn
Nắng xưa kia vẫn rọi xuống tay mình
Mưa mùa cũ mỗi năm rào rạt trút
Ta cũng buồn, nhưng chắc cũng không sao.

Lũ chúng ta rồi cũng già hết cả. 
Nói nhau nghe đã hết nửa cuộc đời.
Nửa còn lại treo trên đầu chiếc lá
Mai nắng về lại im lặng rung rinh

Lũ chúng ta rồi cũng già hết cả.
Có hay không cũng chẳng nại hà gì.
Chỉ có chiều mưa và ta im ắng quá
Một tiếng cười của ai đó đã xa.