Lục bát Trần Vàng Sao

luc-bat-tran-vang-sao

bây giờ tôi đủ tuổi tôi
nam mô di phật một đời như không
ra đường tôi đứng trời trồng
ốm o xo bại tưởng chừng đứa điên

(tháng 9 năm 1987)

*

nửa đêm nghe đọc tây du
bỗng dưng tôi muốn bay vù lên mây
ngó ra không thấy cỏ cây
trong nhà ma quỷ đứng đầy quanh tôi

thưa em thi sĩ là tôi
bốn mươi bảy tuổi một đời người ta
tôi cười tôi khóc tôi la
đội tay tôi đứng ngã ba một mình
mắc chi mà cứ làm thinh
để mai sau chết thành tinh cũng đành

(ngày 20 tháng 7 năm 1987)

*

cuối năm tôi kiểm thân tôi
thì tôi cũng vẫn là tôi thế này
không nhớ tháng không nhớ ngày
nửa đêm thức dậy chống tay ngó trời
bây giờ cho tới cuối đời
thì tôi cũng cứ như tôi thế này

(ngày 31 tháng 12 năm 1986)

*

em ngồi xõa tóc như ma
tôi đi trong gió nửa khuya qua đò
thôi em thuở ấy tình cờ
lạnh tanh trời đất bến bờ vắng không
bây giờ mưa chưa qua sông
sang bên tôi lại về không một mình.

(ngày 1 tháng 7 năm 1987)