Lòng tin chỉ có ở Thời Thanh Xuân?

long-tin-chi-co-o-thoi-thanh-xuan

Hồn nhiên tin người.

1. Ở Đà Lạt có 1 cái quán cà phê nhỏ xinh, tên là Quán của Thời Thanh Xuân. Quán này do 1 doanh nghiệp xã hội mở ra, tạo công ăn việc làm và dạy nghề cho các bạn trẻ khiếm thính, khiếm thị. Hoạt động hồn nhiên lắm, có khi nhân viên cả quán kéo nhau ra ngoài hết, thì để ngỏ cửa đấy, viết lại 1 cái biển cho khách biết mà vào. 

Đại ý là bạn tự phục vụ, tự trả tiền, chúng tôi tin bạn. 

Thùng tiền tự giác bị đập, lấy sạch, chả biết được bao nhiêu?

Vì cái biển ấy, quán trở nên nổi tiếng. Nổi tiếng theo kiểu một thanh kẹo ngọt mà ai cũng muốn nếm thử, chứ còn cũng chả lợi lộc gì nhiều. Thế mà hôm rồi, nhân lúc quán lại vắng người trông, có khách nào đó đập vỡ thùng lấy tiền, khoắng thêm ít đồ, có hũ muối tôm cũng lấy luôn. Mấy thanh niên ở quán viết thư ngỏ rằng:

“Chả ai đang sống trong sung túc, đầy đủ mà làm việc này. Chắc cuộc sống của người đang gặp khó khăn, có vấn đề. Mong là số tiền người lấy đi có thể giúp người giải quyết được rắc rối nào đó. Còn nếu không phải là như vậy, thì việc người không kiểm soát được lòng tham của người sẽ khiến người day dứt trong khoảng thời gian không ngắn. Quán sẽ thấy thương người lắm.

Buồn ghê ha! Quán được dựng nên, được nuôi dưỡng bằng lòng tử tế của tất cả những Thanh Xuân đến đây. Và Quán chỉ muốn sống bằng lòng tử tế ấy, nhân đôi lên, và lan rộng thêm. Để nơi có chúng ta - là nơi đáng sống.

Quán không muốn báo công an.

Quán không muốn lắp camera ơi hỡi người ơi!

Buồn quá!”.

2. Camera Tàu bây giờ rẻ bèo, mấy trăm nghìn cũng có 1 cái dùng được. Những con mắt camera nhìn chòng chọc vào nhau. Ban đêm đi ngoài đường nhìn những đốm đỏ hồng ngoại trước cửa những ngôi nhà, thấy mình bỗng như kẻ trộm, nhanh chân mà bước qua.

Nhưng ở Sóc Trăng, camera an ninh được chơi ở cấp độ khét lẹt hơn nhiều: Ban thường vụ tỉnh ủy quyết định dùng nguồn ngân sách dự phòng chi Chín Trăm Tám Mươi Mốt Triệu Chín Trăm Hai Mươi Bảy Ngàn Đồng để lắp camera an ninh tại… nhà riêng của 16 đồng chí trong Ban thường vụ. 

Sự việc vỡ ra, đồng chí giám đốc công an tỉnh nói đỡ, "Gắn camera ở đây là những điểm phòng chống khủng bố nằm trong quy định". 

Nghe qua thấy có lý thật. Cũng đáng chứ, các đồng chí trong thường vụ tỉnh ủy là quan trọng lắm, nhỡ có khủng bố thì làm sao, mất quan phụ mẫu thì dân biết trông cậy vào đâu? Hơn nữa, xem ảnh tư gia của các đồng chí cũng thấy ứa nước dãi, bọn đạo tặc nó dễ nhòm ngó lắm chứ đùa. Đến cái quán nghèo rách trên Đà Lạt nó còn ghé lấy không còn lọ muối tôm, nữa là tòa dinh thự trắng muốt rộng thênh kia?

Nhà như này phải có camera an ninh là đúng rồi còn gì.

Có cái, các đồng chí không liệu cơm gắp mắm chút nào. Sóc Trăng là một trong 3 tỉnh có nguồn thu ngân sách thấp nhất ĐBSCL. Kinh phí hoạt động hằng năm đều đặn vác rá lên trung ương xin về. Đâu xa mới năm ngoái 2018, Sóc Trăng thu ngân 3.803 tỉ đồng, chi ngân sách gần 9.800 tỉ đồng, bội chi tới gần 6.000 tỉ đồng. 

Tiêu như thế, bảo sao mà chả bội chi? Mà bội chi cho dân đã đành…

3. Cái ảnh cuối cùng, là Quán của Thời Thanh Xuân trên Đà Lạt. Bạn có dịp thì ghé chơi, tìm ở đường Triệu Việt Vương ấy. Tôi có dịp cũng sẽ ghé. 

Chỗ nào mà không có camera an ninh bây giờ, thì con người ở chỗ đấy tin được, bạn ạ.