Khảo dị áo lụa Hà Đông

Không Sài Gòn, anh đi vẫn mát
Dù áo lụa em chẳng phải lụa Hà Đông
Anh cũng chẳng yêu màu áo ấy điên cuồng
Chỉ chút chút cho thơ làm đỏ mặt

Anh chỉ nhớ rằng thì em tóc ngắn
(Đầu Đờ-mi và chút chút hoe vàng)
Linh hồn anh muốn vẽ chân dung
Nhưng tiếc nỗi linh hồn quên mang cọ

Gặp một bữa anh cũng mừng một bữa
Gặp hai hôm cũng nhị hỉ tâm hồn
Chỉ khác là thơ anh chỉ biết ngông
Nên đôi lúc làm em mắt ngượng

Cũng muốn lắm giọng em là giai điệu
Cái nhìn kia giá cũng rộn trời xanh
Chỉ tiếc là cái giai điệu rock
Cái chớp mi như sét. Chòng chành

Em chợt đến chợt đi. Anh chẳng biết
Trời chợt mưa chợt nắng dễ ôm đầu
Em đi chơi sao chẳng điện cho anh ?
Để thơ viết cứ nghĩ em chơi xấu

Anh cũng giận và không thèm gọi điện
Thơ viết như một gã thất tình
Em đi rồi để anh hóa học sinh
Ngồi ôm vở đợi mùa thi Đại học

Em bây giờ đang ở đâu, tóc ngắn ?
Thơ Nguyên Sa chứ có phải Chia Xa
Anh chợt biết mùa thu chợt tới và
Cổng trường nhé ! Anh chờ sau khai giảng

Để thấy em mặc áo dài lụa trắng
Dù lụa kia chẳng phải lụa Hà Đông
" Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình"... khảo dị