Hàn Quốc giành Cành cọ vàng ở Cannes 2019 và 10 phim Hàn hay nhất

han-quoc-gianh-canh-co-vang-o-cannes-2019-va-10-phim-han-hay-nhat

Nhân anh Bong Joon-ho làm nên chiến thắng lịch sử với giải Cành cọ vàng ở Cannes năm nay, hôm nay ngồi lôi lại 2 phim debut của hai anh giờ đã thành danh lớn ra xem, quả là sự nghiệp của họ đã được hứa hẹn ngay từ phim đầu tay. Đó là The Quiet Family của Kim Jee-woon (1998) và Barking Dogs Never Bite của Bong Joon-ho (2000). Cả hai đều thuộc loại Black comedy với cách kể chuyện đầy tính nguyên bản, quái đản và khó trộn lẫn với kịch bản khó lường.

Nếu tôi nhớ không nhầm thì phim điện ảnh Hàn đầu tiên tôi xem là Chunhyang của đạo diễn kỳ cựu Im Kwon taek ở LHP châu Á - Thái Bình Dương diễn ra ở HN năm 2000. 

Vốn chưa có hình dung gì về điện ảnh Hàn trước đó, xem Chunhyang trên màn ảnh rộng quả là một trải nghiệm khó quên. Năm đó Chuhyang tranh giải cùng In the Mood for Love của Vương Gia Vệ nhưng cả hai đều thua Đời cát của Việt Nam ở sân nhà. 😉 

Chunhyang hình như cũng là phim Hàn đầu tiên được đề cử Cành cọ vàng tại Cannes. Cụ Im Kwon taek là đạo diễn kỳ cựu của thế hệ cũ, và là gạch nối cho các đạo diễn Làn sóng mới nổi lên sau đó. Hai năm sau cụ có thêm một phim về cuộc đời của một họa sỹ nổi tiếng Hàn Quốc, dựng vô cùng táo bạo và đẹp mắt. Tại Cannes 2002, cụ đoạt giải Đạo diễn xuất sắc nhất.

Từ đó đến nay, gần 2 thập niên, điện ảnh Hàn không ngừng tỏa sáng, vừa chinh phục khán giả nội địa vừa vươn tầm ra thế giới. Năm nào không có phim Hàn tranh giải ở Cannes, Venice, Berlin mới là chuyện lạ.

Sau Im Kwon taek, ngũ hổ tướng của điện ảnh Hàn thế kỷ 21 là Kim Ki duk, Park Chan wook, Bong Joon ho, Lee Chang dong và Hong Sang soo hầu hết đều chiến thắng các giải cá nhân quan trọng tại 3 LHP quốc tế hàng đầu và vô số giải thưởng tại các LHP quốc tế lớn nhỏ khác. 

Điện ảnh Hàn đã hoàn toàn che bóng điện ảnh Hongkong, Đài Loan vốn rất nổi trội trong thập niên 90, mà cũng vươn lên thế ngang cơ với điện ảnh Nhật, Iran với những tác phẩm giàu tính bản địa, rất nguyên bản và cũng hợp gu quốc tế. Bạo lực, máu me, tình dục trộn lẫn với mê lô, hiện thực pha trộn với siêu thực, giàu chất thơ đối lập với tăm tối, điện ảnh Hàn dường như không thiếu thứ nguyên liệu nào. 

Kim Ki duk dù sau này nhiều tai tiếng nhưng đã đoạt Sư tử vàng, Sư tử bạc lẫn Gấu bạc; Park Chan wook giành Grand Prix ở Cannes với kiệt tác Old boy; Lee Chang dong thắng giải Biên kịch cho Poetry, một bộ phim quá đẹp quá thơ; Hong Sang soo đẻ phim như gà đẻ trứng và cũng thắng giải Un certain regard và bây giờ Bong Joon ho bước lên bục cao nhất với Cành cọ vàng cho Parasite. 

Đó là chưa kể những anh tài khác như 

Na Hong-jin với quả thriller kinh hoàng The Chaser, Yellow Sea; Kim Jee-woon bạo lực kiệt cùng với I Saw the Devil hay A Bittersweet Life... 

Nhân 100 năm điện ảnh Hàn, 20 năm phát triển rực rỡ của điện ảnh đương đại và anh Bong làm nên lịch sử, tôi tạm tuyển 10 phim Hàn hay nhất theo ý kiến cá nhân: 

1. Chunhyang (Im Kwon taek, 2000)

2. Old boy (Park Chan wook, 2003)

3. Memories of Murder (Bong Joon ho, 2003)

4. Spring Summer Fall Winter and Spring (Kim Ki duk, 2003)

5. Burning (Lee Chang dong, 2018)

6. Mother (Bong Joon ho, 2009)

7. Poetry (Lee Chang dong, 2010)

8. Chaser (Na Hong jin, 2008)

9. Failand (Song Hae-sung, 2001)

10. A Bittersweet Life (Kim Jee woon, 2005)