Dạo này làm ăn thế nào?

dao-nay-lam-an-the-nao

* Bạn cũ gặp lại, bắt tay cái hỏi luôn :Dạo này làm ăn thế nào?

Câu này quá đỗi quen. Và với mình, nó cũng bá đạo như : Bao giờ em lấy chồng? 

Nếu trả lời : Vẫn làm mọi việc cần làm và ăn những gì có thể/thích ăn - thế nào cũng bị rủa ngầm "chảnh chó". Chảnh chó bó chân vậy! Sao không hỏi : Dạo này sống sao?


** Tôi đặc biệt không thích từ “làm việc.” Con người là loài động vật duy nhất phải làm việc, và tôi nghĩ đó là điều nực cười nhất trên thế giới này. Các động vật khác kiếm sống bằng cách sống, nhưng con người thì làm việc như điên, nghĩ rằng mình phải làm vậy mới sống được. 

Công việc càng lớn lao, thách thức càng cao thì họ nghĩ nó càng tuyệt vời. Sẽ tốt biết bao khi từ bỏ cách nghĩ ấy và sống một cuộc sống dễ dàng, thoải mái với bao nhiêu là thời gian rảnh rỗi. Tôi nghĩ đấy là cách mà các con thú sống ở những vùng nhiệt đới, sáng sáng tối tối bước ra ngoài xem có gì để ăn không, trưa thì đánh một giấc dài, hẳn đó phải là một cuộc sống tuyệt vời.

Đối với con người, một cuộc sống giản dị như vậy là có thể, nếu người ta làm việc để đáp ứng trực tiếp nhu cầu hàng ngày của mình. Trong một cuộc sống như thế, lao động chẳng phải là lao động như người ta thường nghĩ, mà đơn giản chỉ là làm những gì cần làm.”

—-

Đoạn * là của tôi. Khúc ** là của lão nông độc đáo nhất Nhật Bản và thế giới Masanobu Fukuoka, tác giả của những cuốn sách nổi tiếng về cuộc sống "Cách mạng một cọng rơm" hay "Gieo mầm trên sa mạc". Cụ tạo ra năng suất cao hàng đầu nước Nhật mà không cần cày cuốc nhổ cỏ bón phân!

Ôi tôi cũng sống ở vùng nhiệt đới đây nè !