Cờ bạc và đa cấp tàn phá các vùng quê

co-bac-va-da-cap-tan-pha-cac-vung-que

Tết nghe chuyện mới thấy, có 2 thứ tàn phá các vùng quê kinh khủng khiếp là: Cờ bạc và đa cấp. 

Lô đề, cá độ nhiều đến mức việc bán nhà, vợ chồng ly tán đã thành truyện cười kể cho nhau nghe hàng ngày. Nhưng họ vẫn đâm đầu vào, bất chấp những tấm gương đầy rẫy xung quanh. 

Và đa cấp thì thôi khỏi phải nói, làng quê nào cũng có ngót nghét chục bọn đa cấp lừa đảo đến chém gió. Nhưng hết lần này tới lần khác, họ vẫn bị lừa, tự chui vào bẫy như thường. 

Vì họ bị lừa nên họ coi việc đi lừa người khác là bình thường. Vì mình mắc bẫy nên mình bẫy người khác là bình thường. Vì mình dẫm phải cứt nên kéo theo vợ, chồng, bố mẹ, anh em, bạn bè, hàng xóm dẫm vào cứt cũng... bình thường. 

Đôi khi mình tự hỏi, vì sao họ dễ dàng bị lừa nhiều lần như thế? Có phải vì nhận thức họ quá kém hay lừa đảo quá tinh vi không? Không phải. Chỉ 1 lý do thôi: Tham Lam. 

Sách giáo khoa rồi các nhà văn hoá hay ca ngợi đức tính tốt của người Việt, cầm cù, chịu khó, thông minh. Nhưng mình chỉ thấy rặt những thói hư tật xấu ăn sâu, bám rễ. Tư tưởng không làm mà vẫn có ăn, làm ít hưởng nhiều xuất phát từ đâu?  

Đơn giản như cái câu "ăn cỗ đi trước, lội nước theo sau" chẳng phải là 1 hướng dẫn về sự khôn lỏi đấy sao?  

Tinh thần khôn khỏi, sự tham lam thối nhác ấy là những di sản nên sớm đào cho nó 1 cái hố thật sâu mà chôn xuống. Chỉ như vậy, bộ mặt mới thay đổi được!  

Làng quê bao năm vẫn vậy, bế tắc phết!