Chăm con: cần bản năng hay cần kỹ năng?

cham-con-can-ban-nang-hay-can-ky-nang

Trừ sữa mẹ là điều mà một người đàn ông không thể có. Còn lại, việc chăm một đứa con tốt thì không có gì là không thể với một người đàn ông!

Văn hóa VN nói riêng và văn hóa Á Đông nói chung vẫn luôn xem người mẹ là ưu tiên số 1 cho việc chăm con cái. Bản năng, sự tỉ mỉ, mức độ dịu dàng, cảm giác ấm áp và trên hết là quá trình hoài thai 9 tháng 10 ngày mang đến cho người mẹ một trực giác lý tưởng để thấu hiểu đứa con bé bỏng của mình.

Thế nhưng bản năng, với mình mang tính thuận lợi ở điểm xuất phát, còn đi đường dài phải là câu chuyện kỹ năng. Cũng như thông minh là một loại trời phú, nhưng xuất chúng thì đã là một thành quả lao động miệt mài từ năm này qua năm khác, không ngừng nghỉ.

Thấu hiểu một đứa con và dạy con trở thành một người tử tế đơn giản là một quá trình của những phép thử sai. Tất cả những sách vở trên thế giới này dạy về việc chăm con chỉ là một sự tương đối. Vì cơ bản mỗi đứa trẻ là một tinh cầu riêng biệt, một kỹ năng riêng biệt và một bối cảnh sống riêng biệt dựa trên nền tảng vật chất và văn hóa gia đình.

Người mẹ chăm con tốt không- cực tốt- việc này không cần phải chứng minh gì nữa. Nhưng một người cha chăm con có tốt không- không hề kém cạnh người mẹ- thế nhưng vì ở VN trường hợp này chưa phổ biến nên cần phải chứng minh. 

Chăm một đứa con, với mình là một quá trình học hỏi liên tục dựa trên cảm xúc và sự phát triển của một đứa trẻ. Thật kỳ lạ khi nói ra điều này, nhưng chính xác là con cái dạy cho chúng ta cách trở thành một người cha người mẹ đúng nghĩa.

Khi mà thời gian bên cạnh nhau đủ lâu, nói chuyện với nhau đủ nhiều, chơi trò chơi với nhau với đủ mọi loại cảm xúc… thì chúng ta sẽ biết một câu nói của con, một ánh mắt của con, một cái nhíu mày của con hoặc thậm chí đơn giản một tiếng gọi “Ba!” hay “Mẹ!” của con với ngữ điệu khác nhau sẽ có những hàm ý khác nhau…

Hành trình thấu hiểu đó nếu chỉ là bản năng thì không đủ, nếu chỉ là dịu dàng và ấm áp là không đủ… Mà phải cần thêm tình thương!

Chỉ cần đủ tình thương- như cách mọi người vẫn nói chỉ cần đủ nắng thì hoa sẽ nở- thì việc chăm con hóa ra không phải là việc quá khó.

Thương con, chắc chắn cha mẹ nào cũng thương, nhưng thương theo cách nào mới là việc đáng nói. Thương con để con biết có một điểm tựa tinh thần, dù như thế nào thì phía sau lưng con luôn có một điểm tựa vào khi con gặp sóng gió. Hay thương con mà bất cứ lúc nào con cần thì cha mẹ đều ở đó để “phục vụ” cho những nhu cầu của con…

Có bao nhiêu người cha hay người mẹ trên thế giới này, chỉ cần nhìn nét mặt của con khi con ngủ, cũng có thể biết được rằng con có ngủ ngoan hay không?

Nếu câu trả lời là có, thì bạn đã và đang đi trên một hành trình đúng của việc chăm sóc một đứa con, bất kể bạn là cha hay là mẹ!