Bình tĩnh mà sống - cháo húp quanh và hạnh phúc

binh-tinh-ma-song-chao-hup-quanh-va-hanh-phuc

Tôi có phải là một người Hạnh Phúc không? Tôi đáp ngay: Vâng! Tôi là người Hạnh Phúc. Tôi là người chồng Hạnh Phúc với vợ tôi. Tôi là ông bố Hạnh Phúc với 3 đứa con của tôi. Tôi là đứa con Hạnh Phúc với không chỉ bố mẹ tôi mà còn cả ba mẹ vợ tôi. Tôi cũng là một đồng nghiệp Hạnh Phúc với những ai đã và đang làm việc chung với tôi. Tôi Hạnh Phúc bởi tôi Tin vào Hạnh Phúc. 

Tôi Hạnh Phúc bởi tôi cảm nhận được Hạnh Phúc. Ngay cả khi tôi gặp bất ổn với vợ mình thì tôi vẫn thấy mình Hạnh Phúc vì nàng không bao giờ muốn rời khỏi tôi- dù cãi nhau đến đâu thì nàng vẫn muốn tôi là chồng nàng. Ngay cả khi 3 đứa nhỏ nhà tôi (thời gian này) vẫn từ chối đi cà phê với bố vì bận học, vì bận bạn bè, vì bận cả những cuốn sách, trò chơi chúng thích. Thì tôi vẫn thấy Hạnh Phúc khi nhìn chúng trưởng thành mỗi ngày trong tầm mắt tôi. Hạnh Phúc vốn chẳng phải thứ gì quá lớn lao. Hạnh Phúc có khi bé mọn vậy thôi!

Có người bảo tôi ngây thơ và hay AQ bản thân. Tôi đồng ý. Bởi tôi vẫn hay đặt lòng tin trọn vẹn thay vì niềm tin nửa vời. Tôi ít khi lật ngược lật xuôi niềm vui (và cả niềm tin). Ai đó tốt với tôi- tôi nhận bằng tất thảy lòng biết ơn mà không mảy may nghĩ đến việc họ tốt có mục đích. Bởi tôi nghĩ: Để làm gì? Phát hiện ra họ tốt với mình có mục đích thì tôi được gì? Đỡ đau hơn chăng? Vậy thì thôi đi! Cứ tin đi! Sai thì sửa. Đời có mấy tí mà cứ phải sống trong ngờ vực tôi ơi???

Tôi không dành nhiều thời gian cho việc so đo tính toán thiệt hơn không phải bởi tôi đã đủ đầy. Mà tôi nghĩ mọi thứ trong cuộc đời này rất công bằng. Bạn đối xử với người khác bằng cái tâm bất ổn thì người khác nữa sẽ đối xử lại với bạn y chang thế. Thậm chí còn tệ hơn. Vậy nên kệ đi! Tôi thích câu: Lưới trời tuy thưa mà khó lọt. Cắt gọt được bao nhiêu phiền muộn, bao nhiêu nghi ngờ, bao nhiêu “cân não” thì mình sẽ sống vì thế mà nhẹ nhàng hơn.

Đôi ba người tôi biết, cuộc sống của họ thật nhiều phen bất hạnh. Nên họ như con chim đậu cành cong với vô vàn lo lắng. Và cả lo sợ nữa. Ăn bữa nay mà lo cho bữa mai. Làm cái này lại phải ngó trước nhòm sau sợ nảy sinh cái nọ. Chúng ta cứ thế mà lo lắng nối tiếp lo lắng vậy. Càng lo ta càng sợ. Suy diễn nhanh hơn suy luận là thế. Tôi- cá nhân tôi vẫn cứ hay “phơi phới” nghĩ: Cái gì đến nó sẽ phải đến. Lo lắng không làm cho mọi thứ tốt hơn. Chỉ có sự chuẩn bị mới giúp ta có được sự sẵn sàng. Vậy nên chuẩn bị chứ đừng lo lắng. Chuẩn bị khác với lo lắng là ở giải pháp chứ không phải suy diễn, bài binh bố trận. Bằng nếu không tìm ra giải pháp thì… thây kệ nó đi! Bởi có lo lắng thì cũng chả tìm ra giải pháp đâu, hehe!

Bình tĩnh mà sống! Cháo nóng thì húp quanh- việc nhiều thì cứ từng chút một mà làm. Paris vốn đâu chỉ xây trong một ngày??? Hay tại tôi là Thiên Bình? Cái gì cũng lửng lơ lưỡng lự và chậm rãi? Ừ, thì mình thế nên mình là thế! Củ chuối vậy đấy!

Tôi cứ nghĩ mọi thứ thật tích cực thế này: Cái sai nào xuất phát từ trái tim, do trái tim nóng vội hay do cảm xúc nhất thời thì đều có thể dung thứ được. Tôi không dùng thước hay cân để đo đếm như những nhà khoa học. Tôi thấy nhiều người luôn tỏ ra thông tuệ khi chỉ ra những cái sai của người khác và đôi khi hả hê với cái sai của người khác. Có lẽ đó là bởi họ yêu sự thật đến cuồng tín vậy thôi. Tôi cũng yêu sự thật nhưng tôi không cuồng tín sự thật. Tôi vẫn dối con mình về giọng hát Chai en của con bởi tôi thích sự thật rằng con mình đang vui vẻ khi nó cất giọng hát. Tôi vẫn dối vợ mình về việc nàng tăng cân là bởi tôi sợ nàng vì tăng cân mà biếng ăn. Tôi thương sức khoẻ của nàng. Tôi nghĩ Hạnh Phúc có nhiều khi cũng ảo lòi như vậy. Cơ mà sao phải đớn đau nếu ta có thể khiến mình tin rằng sau cơn mưa trời sẽ sáng? Mà sự thật thì vẫn thế mà! Không có cơn mưa nào kéo dài mãi mãi. Sao cứ lo ngày nắng đẹp sẽ không còn lâu?

Hôm nay, khi tôi nói về Hạnh Phúc. Hẳn sẽ có nhiều người bĩu môi và nói với nhau rằng tôi là kẻ mộng mơ- Dreammer thứ thiệt. Rằng tôi là cái kẻ AQ số 1. Rằng tôi nhìn cuộc đời chỉ một màu hồng thôi. Ừ, tôi nhận! Bởi có một ví von thế này này: Nếu suốt cả chặng đường, bạn cứ chăm chăm nhìn xuống và lo dẫm phải một bãi phân thì cả chặng đường ấy thứ bạn thấy sẽ chỉ là những bãi phân. Thế nên tôi cứ để mắt trên trời và nếu có dẫm phải bãi phân thì bầu trời xanh kia vẫn là một món quà tuyệt vời tôi có được. Dẫm phải thì đi rửa chân thôi mà, có hề gì đâu, hehe…

Hôm nay, bạn đã tìm thấy những niềm Hạnh Phúc cho riêng mình chưa???