Bạn có thấy kỳ lạ không?

ban-co-thay-ky-la-khong

Xã hội này không biết bằng cách vô tình hay cố ý đã giao cho chúng ta rất nhiều khung “Deadline”: 22 tuổi tốt nghiệp đại học, 26 tuổi kết hôn, 30 tuổi có 2 con, 40 tuổi có ngần này số dư trong tài khoản, 60 tuổi về hưu và mong đến tầm 80 - 90 tuổi hãy chết.

Nếu bạn thấy mình đang tụt lại quá xa so với những người đồng tuổi, bạn nhất định sẽ không tránh khỏi sợ hãi, thất vọng, buồn chán, như một vận động viên chạy lẹt đẹt dưới cùng trên đường đua. 

Bạn có hai luồng suy nghĩ: “Mình là kẻ về chót thất bại thảm hại”, hoặc “Mình sẽ dốc sức chạy vượt lên để về nhất.”

Lựa chọn thứ hai nghe có vẻ sáng suốt hơn đúng không?

Nhưng không, cách nghĩ tốt nhất chính là đừng nghĩ gì cả, hãy cứ chạy thôi, ngẩng cao đầu chạy thẳng về phía trước trên làn đường của mình.

Đơn giản thôi, vì mỗi chúng ta có nhiệm vụ khác nhau trong thế giới này. 

Bạn không cần phải đi nhanh hơn hay bằng ai, vì chúng ta đều đang chạy trên con đường riêng của mỗi người. Đích đến là hàng vô số điểm khác nhau không thể đo đếm. 

30 tuổi chưa làm đám cưới chưa phải là ế, 40 tuổi vẫn nỗ lực hết sức để kiếm được công việc mơ ước không phải là muộn và 70 tuổi bắt đầu học lập trình máy tính thì cũng có sao. “Timeline” của tất thảy mọi người không thể nào giống nhau hết được, vì mỗi chúng ta đều đặc sắc theo cách của riêng mình.

Có nhiều người sinh ra đã gặp may mắn. Ta không thể thay đổi quy luật cuộc sống, nhưng ta có thể quyết định hành động của mình. Cùng nhau gạt bỏ đi những ấm ức, so đo, đố kỵ tiêu cực trong lòng, đối thủ của ta ngay lúc này chỉ có một duy nhất: chính là ta của ngày hôm qua.

Nếu chúng ta cứ mãi dành thời gian quý báu để nhìn bóng lưng của kẻ đằng trước hay cười nhạo gương mặt lấm tấm mồ hồi của người chạy sau thì ta chỉ đang làm chậm tiến độ của chính mình.

Cuộc sống cho chúng ta mỗi người một đề thi khác nhau, nếu giải bài theo phương pháp của người bên cạnh ta sẽ trượt. Chi bằng hãy thôi nhìn ngang nhìn dọc, tập trung hết sức vào trận chiến của mình.

Chúng ta không cần chạy nhanh hơn ai hết, ta chỉ cần chạy hết tốc lực của mình. Không bao giờ là quá sớm, không bao giờ là quá muộn và có muộn còn hơn không bao giờ.

Cuộc sống của ta trên làn đua của riêng ta.

Đừng để tâm thái qúa đến việc ta đang đi chậm hay đi nhanh, chỉ cần đi đúng hướng, trong lòng luôn có một  niềm tin, nơi chúng ta muốn đến nhất định có phong cảnh tươi đẹp nhất.

Và, kể cả không đặt chân được tới vạch đích đã định, không được ngắm bình mình nơi ta hòng mong ước thì ta cũng đã có cuộc hành trình tuyệt vời đúng không nào?

- Sưu tầm, note lại để ghi nhớ!